Càng muốn quên đi thì lại càng nhớ..

Càng muốn quên lại càng nhớ

Em đã từng rất sợ sự tổn thương, nhưng anh đã làm cho em tin tưởng, anh bảo rằng bờ vai của anh rất vững chãi, có thể để cho em dựa dẫm… Đến cuối cùng rồi em cũng bị cứa một vết thương vào tim rất sâu và rất đau.

Càng muốn quên lại càng nhớ

Càng muốn quên lại càng nhớ

Anh đã rời xa em từ những ngày mưa dầm của đầu tháng hè, anh có từng nhớ đến em chăng? Còn em sao không thể quên được anh. Đã dặn lòng phải buông bỏ đoạn tình cảm ấy nhưng con tim thì lại thổn thức không yên. Càng muốn quên thì lại càng nhớ, nỗi nhớ dai dẳng và đeo bám mãi không thôi.

Kể cũng thật lạ! Đã không thể níu kéo nữa thì phải chấp nhận buông tay nhưng con tim luôn có lý lẽ riêng của nó mà em thì không thể điều khiển nổi. Không một giây phút nào em có thể quên được khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy. Nó như ăn sâu vào tiềm thức của em làm em muốn quên đi nhưng mãi không thể. Càng muốn dứt ra thì lại càng nhớ, càng nhói lòng…

Vẫn không thể nào tin được sau tất cả anh lại quay lưng không một chút nuối tiếc, không một lời hồi âm? Em và anh đã là người thân vậy mà giờ như hai người chưa từng quen biết, chưa từng gặp mặt, liệu có phũ phàng quá không? Anh có đau lòng không mỗi khi ai đó nhắc đến tên em? Anh có hối hận không khi đã vì một lý do không chính đáng lại rời xa em?

Càng muốn quên lại càng nhớ

Càng muốn quên lại càng nhớ

Từ lúc bắt đầu anh đã kéo em vào cuộc chơi mà em thì không lường trước được kết quả của cuộc chơi này phải trả một cái giá cao như vậy. Em đã rất sợ sự tổn thương nhưng anh đã làm cho em tin tưởng, anh bảo rằng bờ vai của anh rất vững chãi, có thể để cho em dựa dẫm… Đến cuối cùng rồi em cũng bị cứa một vết thương vào tim rất sâu và rất đau.Nhưng em vẫn không hối tiếc vì đã thương anh. Em vẫn dõi theo anh qua năm tháng. Em vẫn mong anh được hạnh phúc với cuộc sống này. Còn anh vẫn cố kìm nén và làm như chưa từng có em tồn tại trong tâm trí anh, bởi lẽ anh sợ em tổn thương lần nữa hay lại sợ anh sẽ không vượt qua được định mệnh đã an bài. Có lẽ nào anh lại cứ phải nhìn em từ xa anh mới bằng lòng? Có lẽ nào anh cảm thấy mãn nguyện sau khi đạt được thứ mình cần để rồi từ bỏ tất cả hay anh sợ phá vỡ nguyên tắc mà anh đã đặt ra?

Thật ra ai cũng có sự lựa chọn cho riêng mình. Anh cũng vậy, anh đã chọn cho mình con đường bằng phẳng để đi nhưng em biết trong lòng anh lúc nào cũng gợn lên những cơn sóng ngầm. Chỉ vì em và anh đều chấp nhận số phận an bài nên cả hai ta đành phải buộc bước trên gai nhọn của cuộc đời này mà đi thôi…

Xem thêm:

0 Chia sẻ

Để lại bình luận

Bạn muốn tham gia vào bình luận?
Hãy tự tin chia sẻ nào

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *