Đã đến lúc em phải quên anh rồi.

Đã đến lúc em phải quên anh rồi.

Ai cũng cứ bảo con gái khi yêu thì đừng nên quá lụy tình, chỉ thiệt bản thân mình. Nhưng mà ai ơi, tình cảm con người có phải là cục gạch hay mẫu gỗ đâu mà hư hỏng thì vứt đi và thay cái mới. Con gái như em yêu đuối lắm! Đem hết tâm can để yêu thương một người thì nào có thể quên ngay đi được. Mỗi ngày trôi qua em chỉ có thể ngủ vùi, mỗi ngày trôi qua em chỉ có thể quên anh từng chút một.

Đã đến lúc em phải quên anh rồi.

Đã đến lúc em phải quên anh rồi.

Những ngày đầu chia tay, em chẳng còn màng đến cuộc sống của mình. Dù em lý trí cách mấy, kiên cường cách mấy thì cũng chỉ có thể giấu được người xung quanh những u uất của em bằng nụ cười gượng gạo chứ chẳng thể giấu được chính bản thân mình. Em bỏ mặc cuộc đời xô đi đâu thì đi, bỏ mặc công việc cuốn mình quay vòng, bỏ mặc bản thân gầy yếu. Đến cả việc em thích nhất là ngủ em cũng bỏ mặc được. Chỉ cần một giây trống thôi là anh sẽ xuất hiện trong tâm trí em rồi? Chia tay vì lý do gì đi nữa thì em vẫn là thương người ta mà đau lòng, vì thương người ta mà sụp đổ. Thanh xuân của em đã vì một người mà dày vò mình thế sao?

Những ngày tiếp nữa em tự lừa bản thân, tất cả chỉ là giấc mơ thôi, hoặc chỉ là anh đang giận em đôi chút. Em lục lại từng kỷ niệm, rồi lục tìm số điện thoại của anh chỉ vì nghĩ rằng chắc anh vẫn chưa quên em đâu, rồi sẽ lại thương em như ngày đầu. Nhưng rốt cuộc em lại nhận lấy tổn thương, khi anh đã chẳng còn lưu tên em trong danh bạ nữa. Rồi em cũng miễn cưỡng chấp nhận mình đã chia tay. Tự nhiên em thấy như mình đang hờn giận, block anh vì sao anh quá nhẫn tâm với em hay đúng hơn là block anh vì em sợ nhìn thấy anh sẽ khiến tim mình đau hơn. Em chỉ có thể tự an ủi mình rồi sẽ lại có yêu thương chữa lành vết thương của anh.

Đã đến lúc em phải quên anh rồi.

Đã đến lúc em phải quên anh rồi.

Ngày anh có người yêu mới, em bình thản mỉm cười, nụ cười lạnh ngắt vô hồn. Thời gian với em còn đọng lại ngày mình chia tay, nhưng với anh đã trôi đi đến một bến bờ mới. Em an yên mà nhìn anh vẫn vóc dáng cũ nhưng bàn tay đã nắm một bàn tay khác. Em lặng lẽ đếm tất cả những ngày chúng ta đã xa nhau, cũng rất lâu rồi mà sao vẫn đau như mới ngày hôm qua. Để rồi sáng hôm sau thức dậy, em tự hỏi sao gối mình ướt mèm và mắt mình sưng húp. Đến công ty rồi mà em vẫn còn như chưa tỉnh ngủ. Em lại lặng lẽ viết thêm vào trang nhật ký một dòng chữ ngắn “người yêu cũ đã có người yêu mới” mà không để ý rằng đã bị nhòe đi vì nước mắt.

Ngày gặp anh trước một chuyến đi xa. Thời gian xoay vòng em nghĩ rằng mình đã ổn để có thể gặp anh. Nhưng tim em vẫn khẽ rung lên và âm ỉ nhói khi nhìn nụ cười và ánh mắt quen thuộc của anh mà giờ đây chẳng còn dành cho em. Và em bỗng nhận ra, thì ra bấy lâu nay em vẫn chờ ngày gặp lại anh. Thế mà anh hôm nay, đã không còn là yêu thương của em nữa rồi.

Thời gian như vậy là đủ lâu rồi cô gái! Thức dậy đi thôi, đừng ngủ quên trong những khờ dại, bi thương. Thức dậy rồi em sẽ quên anh đi, quên hết thảy những gì em nếm trải, quên những nỗi đau vì anh mà thổn thức mỗi đêm… Thức dậy đi em để còn đi lấy chồng.

Xem thêm:

0 Chia sẻ

Để lại bình luận

Bạn muốn tham gia vào bình luận?
Hãy tự tin chia sẻ nào

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *