Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Khi tôi bước chân vào phòng khách, căn nhà sao lạnh lẽo quá. Tôi nhìn bức ảnh treo giữa phòng khách, chụp gia đình tôi, đứa con gái ngây thơ bé bỏng đến tội.

Năm nay tôi đã ngoài 40 tuổi. Là một người đàn ông thành đạt, đã gây dựng sự nghiệp từ đôi bàn tay trắng. Đã có vợ con đề huề, nhà cửa khang trang, thành quả mà tôi gặt hái được là ước mơ của bao người đàn ông trong cuộc đời này.

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Khi 20 tuổi, tôi đã ra ngoài đời để lăn lội mưu sinh. Khi ấy, trải qua hai cuộc tình nhưng đều không có cái kết viên mãn. Mối tình đầu với cuộc đời tôi là người tôi trao tình yêu nhiều nhất. Còn người sau thì  trao cho tôi chút ánh sáng nhưng rồi cũng ra đi, ruồng bỏ tôi.

Lý do họ rời xa tôi đều như nhau, “tình em kiêu sa lầu son, phận số anh mang kiếp nghèo”. Khi đó, tôi chẳng có gì ngoài sức trẻ, nhưng hai cô gái lại cần một người đàn ông có sự nghiệp hơn. Kể từ đó,  tôi quyết tâm “cày cuốc”, bỏ quên chuyện yêu đương.

Khi tôi 35 tuổi, trong tay tôi đã có nhà cửa, xe cộ, có sự nghiệp ổn định, tôi bắt đầu tán tỉnh, hẹn hò với những cô gái trẻ. Suốt thời gian trong mọt năm, tôi hẹn hò với hơn chục cô gái. Tôi thỏa thuê cảm giác được trả thù đời. Tôi đã bỏ các cố đó vì thấy họ là người nhàm chán,  ham vật chất,… Có cô nàng cũng không vừa, chia tay hôm trước, hôm sau đã hất mặt đi với tình nhân mới trước mặt tôi.

Rồi đến một ngày tôi gặp em – người vợ của tôi hiện tại. Em là sinh viên mới ra trường. Tôi thương em đến lạ, không hiểu vì sao lại như vây. Tôi tìm việc làm giúp em, mong em ổn định, mong em không vất vả như tôi ngày trẻ. Em đứng đắn, có học thức, và khó chinh phục lắm. Có nhiều lần kinh nghiệm, tôi cuối cùng cũng chinh phục được em. Em ngả vào lòng tôi, yếu đuối và nói “em yêu anh vì anh đặt mục tiêu sự nghiệp, gia đình lên trên hết!”.

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Sau một thời gian hẹn hò, bỗng dưng tôi chán em. Và tôi lại “đá” em. Em khác với những cô gái khác. Đôi lúc em có nhắn tin hỏi thăm tôi, em nói nhớ tôi. Em khóc nhiều và chúc tôi sớm có hạnh phúc. Tôi thấy em thật phiền nhưng mặc kệ, tôi quen thêm một vài cô nàng đỏng đảnh khác. Nhưng sau đó, tôi chợt nhận ra không ai yêu tôi thật lòng ngoài em. Tôi chợt nhận ra tôi đã đánh mất em. Em mới là người mà tôi yêu nhất, người cứu cánh trong cuộc đời tôi

Tôi quay về, cầu xin em tha thứ. Trong giây phút đó, tôi chợt nhận ra một chân lý, “Người mà hôm nay chúng ta ruồng bỏ là người sau này chúng ta cần nhất”. Thật may mắn cho tôi, khi chưa mất em. Em đã chấp nhận và trở thành người vợ, người bạn đời của tôi, cho tôi một đứa cô công chúa đáng yêu.

Sau này, tôi lại làm em đau. Tôi ngoại tình, với một cô gái trẻ trung, quyến rũ, suốt một năm trời. Đến khi vợ phát hiện, em đã khóc. Tôi bực dọc đề nghị chia tay. Chúng tôi đều thống nhất ly hôn. Em bảo: “Em chịu hết nổi anh rồi. Em trả tự do cho anh”.

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Trong sáng nay, khi hai vợ chồng đến trước cửa Tòa án, tôi chợt phát hiện để quên một vài tờ giấy cho thủ tục ly hôn. Tôi đã chạy vội về nhà, trong cơn cuồng điên nghĩ mình sắp được giải thoát.

Bước chân vào phòng khách, căn nhà sao lạnh lẽo quá. Tôi đã nhìn lên bức ảnh treo ở phòng khách, chụp gia đình tôi, đứa con gái ngây thơ bé bỏng đến tội.

Tôi lên phòng mở tủ lấy giấy tờ. Nhìn những món quà kỷ niệm em tặng cho tôi ngày mới quen, lòng tôi quặn thắt. Tôi ngồi xuống ghế, buông thõng hai tay. Tôi đang bị gì thế này? Ngày trước tôi đã từng suýt mất em một lần, giờ lại tái diễn đây sao? Câu chân lý ngày xưa quay về nhắc nhở “ Người mà hôm nay chúng ta ruồng bỏ là người sau này chúng ta cần nhất”.

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Sự sám hối của người đàn ông trước sự tan vỡ hôn nhân

Hồi ức ấu thơ ùa về. Ngày đó, mẹ tôi bỏ nhà theo người đàn ông khác. Bố tôi chán nản, cũng lao vào rượu chè, gái điếm nên qua đời sớm. Tôi đã từng khao khát có một gia đình hạnh phúc, có vòng tay của cha, có cái ôm của mẹ.

Tiếng mở cửa phòng mở, tôi sực tỉnh. Khi đó vợ tôi với vẻ mặt lo lắng: “Anh ốm à? Anh lấy giấy tờ gì lâu thế, Tòa hẹn chúng ta hôm khác vì hết giờ hẹn với mình rồi!”. Tôi quỳ xuống dưới chân vợ, sám hối, van xin được thứ tha. Tôi cần vợ, cần người bạn đời, cần một gia đình. Con gái tôi phải có đủ cha lẫn mẹ. Tôi không muốn nó bất hạnh như tôi ngày ấy.

Tôi làm mọi việc, yêu vợ hết lòng. Em chưa dám gật đầu nhận lời sám hối của tôi. Nhưng tôi nguyện trọn đời này làm tất cả để sửa chữa sai lầm. Sau này, lúc trao tay ái nữ của tôi cho chàng rể, tôi sẽ nghiêm mặt và nói: “Hãy trân trọng người con gái mà con đã yêu, đã lựa chọn, đừng để hối tiếc về sau!”.

Nguồn: Khampha

Xem thêm:

0 Chia sẻ

Để lại bình luận

Bạn muốn tham gia vào bình luận?
Hãy tự tin chia sẻ nào

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *